Điều gì có thể xảy ra khi ta thực sự được chữa lành?


Chữa lành rồi thì sao?
Trở nên trọn vẹn có nghĩa là gì? Điều đó giúp ích gì cho tôi?
Điều gì có thể xảy ra khi ta thực sự làm hoà với mọi phần bên trong mình, cả những ký ức vui vẻ lẫn buồn đau, cả những đẹp đẽ và xấu xí, cả mạnh mẽ lẫn yếu mềm?

Mình đã làm các bài tập nhìn lại hành trình cuộc đời, dòng sông cuộc đời, proud stories khá nhiều lần. Nhưng lần này, mình nhận thấy có một sự thay đổi rõ ràng.

Trong suốt những năm qua, mỗi lần nhìn lại hành trình, kể cả là Proud stories, mình đều nhớ về và vẽ/viết xuống toàn là những câu chuyện đau khổ, những tổn thương và những điều không may mắn xảy đến với mình, mà rất khó khăn để ghi nhận những thành tựu của bản thân. Mình nghĩ những thứ đó là thứ bên ngoài mình, không đáng quan tâm, trong khi mình tôn trọng giá trị bên trong nhiều hơn.

Lần này, lần đầu tiên, sau khi làm Proud stories, mình nhận ra mình đang ghi nhận thật nhiều những "thành công" của bản thân, và thực sự cảm thấy tự hào mà không xấu hổ hay hạ thấp bản thân.

✨Tự hào về tư duy logic vì lớp 12 được giải nhì Học sinh giỏi Toán toàn Tỉnh, dù học chuyên Anh.
✨Tự hào vì những lần "phản kháng" với "lối mòn định sẵn" như là một công việc văn phòng ổn định, để bứt phá ra làm dự án riêng, hỗ trợ hàng trăm người đang bối rối chông chênh, cần một điểm tựa tinh thần hay một cộng đồng nuôi dưỡng.
✨Tự hào vì từ bỏ con đường không còn phù hợp để đổi ngành sang học Tâm Lý, đổi nghề làm coaching dù nó có nghĩa là gần như phải bắt đầu lại từ đầu.
✨Tự hào vì đã từ bỏ những mối quan hệ không khoẻ mạnh, không nuôi dưỡng và chỉ chấp nhận những điều, những người cùng giá trị và nuôi dưỡng trong vòng tròn cộng đồng xung quanh mình.
✨Tự hào vì trong khi gia đình có người ốm nặng, quanh năm đi bệnh viện, vẫn ko oán trách kêu than mà hết lòng xây bình an trong gia đình, trong khi vẫn theo đuổi ước mơ.
✨Tự hào vì có những người đồng đội tin tưởng và có những tài năng, món quà riêng, cùng nhau hết lòng phụng sự và tạo ra giá trị.

Thì ra giá trị bên trong hay bên ngoài đều đáng quý, đáng trân trọng. Nhưng khi mình chưa chữa lành, chưa làm hoà với chính mình, với những tổn thương và xấu xí, thì mình cũng chưa hoàn toàn ghi nhận từ bên trong những thành công và đẹp đẽ của mình.

Và mình đang dần cảm nhận, khi được chữa lành, mình thực sự không chỉ trở nên tốt hơn, mà mọi giới hạn, rào cản, niềm tin hạn hẹp về bản thân bị phá vỡ, được nới rộng ra, mình dám nghĩ lớn hơn, làm nhiều hơn và thực sự tự do để lựa chọn và theo đuổi những thành công, những giá trị mà mình mơ ước.

Có lẽ hành trình ấy cũng phản ánh qua công việc mình làm.
Trước đây một cách vô thức, mình làm "chữa lành", đi "hàn gắn" những trái tim chông chênh, vụn vỡ.
Giờ đây, mình làm coaching, để cùng bạn xây dựng tương lai mà bạn mơ ước, cùng bạn đi đến nơi hạnh phúc và tự do mà bạn thuộc về. 💓

with love,

Thủy <3

P/S: Tìm hiểu về chương trình mới nhất: hành trang cho chị em mở lòng bước vào mối quan hệ lãng mạn: HOW TO DATE 101 💓

Lovefulnest - True Love Coaching

Đăng ký email để nhận những thông tin sớm nhất và ưu đãi "exclussive" dành cho Subscribers, nghe những câu chuyện, bài học riêng tư, những chiêm nghiệm cá nhân về true love của mình trong hơn 15 năm qua và trong cuộc sống hiện tại, giúp bạn nuôi dưỡng tình yêu và những mối quan hệ khỏe mạnh, lâu bền.

Read more from Lovefulnest - True Love Coaching

Mình chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình to tiếng với chồng chỉ vì một cái vali chưa cất. Sau nhiều năm học về tâm lý, mình tự tin bản thân đủ hiểu biết để không biến những chuyện nhỏ nhặt thành vấn đề lớn trong hôn nhân. Quần áo không cất đúng chỗ, bát đũa chưa rửa, đồ đạc để bừa bãi… Mình vẫn luôn nghĩ những chuyện đó quá nhỏ để phải cãi vã, càng không đáng để sứt mẻ tình cảm. Cho đến một lần vợ chồng mình đi du lịch về. Chiếc vali nằm dưới sàn nhà suốt một tuần. Sáu ngày đầu, mình đi ngang qua...

Là khi một chuyện trôi qua, bạn cảm thấy mình đã làm đúng khi nhẫn nhịn cho nó qua. Khi nó cho bạn cảm giác mình có vẻ đang "làm tốt", đang "mạnh mẽ", đang "vị tha". Trong khi sâu bên trong, chính bạn đang trả giá bằng những nỗi đau âm ỉ dai giẳng chưa được nhìn thấy. Rồi đến một ngày bạn quyết định mình không thể chịu đựng thêm được nữa, bạn cần yêu bản thân, bạn cần được là chính mình, và bùng nổ, và chia tay trong đau đớn là điều duy nhất bạn nghĩ được. Mình từng nghe nhiều người phàn nàn...

Có bao giờ bạn nhận ra mình đang yêu một người, sống chung một mái nhà, ăn chung một mâm cơm mỗi tối, nhưng bên trong lại không còn thực sự tin tưởng người ấy nữa? Không phải vì họ đã làm điều gì quá tệ, mà vì lòng tin trong bạn đã âm thầm rạn nứt từ rất lâu, qua từng vết xước nhỏ tích tụ theo năm tháng. Dù chẳng quá lớn lao, nhưng nó mệt mỏi. Và đến một ngày bạn giật mình nhận ra: mình không còn tin nữa rồi. Đây có lẽ là một trong những câu hỏi khó nhất, đau nhất, mà cũng thầm kín nhất trong...