|
Trong quá trình đồng hành với phụ nữ và các cặp đôi, mình đã nghe khá nhiều phiên bản của cùng một suy nghĩ: “Có nói sao đi nữa cũng vậy thôi. Anh ấy chẳng quan tâm đâu.” Một khách hàng từng kể với mình rằng chị được khuyên: “Chuyện bé thì bỏ qua đi, nhịn một chút, im lặng rồi chuyện cũng sẽ qua.” Điều khiến chị đau khổ là chị đã cố, nhưng chị không làm được, và chị tự trách móc bản thân vì điều đó. Đằng sau lời khuyên “nhẫn nhịn” ấy thường là một người phụ nữ đã cố gắng rất nhiều để giữ cho mối quan hệ được yên ổn. Có điều không hài lòng nhưng cố bao dung bỏ qua. Có lúc tổn thương nhưng tự hỏi hay là tại mình nhạy cảm quá. Có những nhu cầu mà chính cô ấy cũng không chắc mình có được phép nói ra hay không. Cô học cách lựa lời dịu dàng, bớt giận, bớt đòi hỏi, cố hiểu cho anh ấy nhiều hơn… để rồi có lúc kiệt sức vì trong tất cả những cố gắng để hiểu người kia, cảm xúc và nhu cầu của chính mình lại là thứ bị bỏ quên. Mình cũng từng nhìn thấy một phiên bản của người phụ nữ ấy trong chính mình. Có những lúc trong hôn nhân, mình rất muốn được nhìn nhận là một “người hiểu chuyện”, “người bao dung, vị tha”. Nhất là khi mình đã học nhiều về tâm lý, phát triển bản thân, đã tu tập và dành nhiều năm tìm hiểu về tình yêu và các mối quan hệ. Có lúc mình khó chịu hoặc tổn thương vì một điều chồng làm, nhưng gần như ngay sau đó trong đầu lại có một giọng nói: “Mình hãy hiểu cho anh ấy. Hãy thông cảm cho những nỗi khổ của anh ấy. Chuyện này đâu đáng để hai người to tiếng với nhau…” Và nếu cuối cùng mình vẫn không kiềm chế được, giọng nói ấy lại quay sang chỉ trích chính mình: “Hay là mình đang kỳ vọng quá nhiều?” Thế là thay vì thực sự dừng lại để hiểu điều gì đang xảy ra trong mình, mình lại vội vàng “xử lý”: cố bình tĩnh, cố hiểu cho người kia, rồi tự dằn vặt vì mình không làm được. Nhìn bên ngoài thì có vẻ rất trưởng thành. 😅 Nhưng bên trong mình chẳng hề bình an hơn. Điều làm mình khó chịu vẫn ở đó. Nhu cầu chưa được nói vẫn ở đó. Có một cảm giác nghẹn lại nơi lồng ngực, nơi cổ họng. Và trên tất cả lại có thêm một lớp áp lực khác mình tự đặt lên vai: “Mình không được phép khó chịu như thế này, vì mình phải là người hiểu chuyện.” Mình bắt đầu nhận ra rằng nếu không cẩn thận, ngay cả những lời khuyên nghe rất đúng như “hãy bình tĩnh”, “đừng phản ứng”, “hãy quay về nhìn lại mình” cũng có thể trở thành một yêu cầu khác mà người phụ nữ đặt lên chính mình: “Mình phải tốt hơn. Mình phải hiểu chuyện hơn. Mình phải bao dung hơn. Có lẽ nếu mình làm được như vậy thì hôn nhân sẽ tốt lên, anh ấy sẽ yêu mình.” Mình không tin như vậy. Mình tin phụ nữ không cần phải “ngoan” hơn để xứng đáng được yêu thương. Và niềm tin này ảnh hưởng khá nhiều đến cách mình làm công việc coaching. Khi mình nói về việc nhìn lại phản ứng của bản thân, mình không có ý nói mọi vấn đề trong mối quan hệ đều bắt nguồn từ mình và chỉ mình. Khi nói về khoảng dừng, mình không có ý nói thay vì nổi giận thì mình nên im lặng cho qua. Và bắt đầu từ phần trách nhiệm của mình cũng không có nghĩa là nhận luôn trách nhiệm thay cho phần của người kia. Với mình, có một khác biệt rất lớn giữa nhẫn nhịn và dừng lại để lựa chọn. Nhẫn nhịn là khi mình rất giận nhưng không dám nói, nên nuốt cảm xúc vào trong. Có nhu cầu nhưng nghĩ thôi, nói ra lại phiền. Một ranh giới bị bước qua nhưng tự thuyết phục mình nên rộng lượng. Bên ngoài có thể không có một cuộc cãi vã nào, nhưng bên trong vẫn còn nguyên ấm ức và tổn thương đang cố chôn vùi. Còn khoảng dừng là khi mình lùi lại một chút, thở, và có đủ không gian để nhận ra: “À, mình đang rất giận. Mình đang muốn nói câu này để trả đũa. Mình đang cố chứng minh mình đúng. Hay mình đang muốn im lặng để người kia cũng phải khó chịu như mình?” Mình chưa cần phủ nhận những gì mình đang cảm thấy. Cũng chưa cần lập tức biến mình thành một người thật bình tĩnh và bao dung. Mình chỉ cần một khoảng dừng nhỏ để tự hỏi: “Điều gì đang xảy ra ở đây? Mình đang muốn làm gì lúc này? Và đó có thật sự là điều mình muốn lựa chọn không?” Sau khoảng dừng ấy, có khi điều mình cần làm vẫn là nói: “Điều này làm em tổn thương.” “Em cần anh cùng chia sẻ việc này với em.” Hay đơn giản: “Điều này không ổn với em.” Khoảng dừng không lấy đi tiếng nói của một người phụ nữ, cũng không bắt cô ấy phải quên đi và cho qua. Với mình, nó giúp mình giữ lại tiếng nói ấy, nhìn rõ hơn điều mình thực sự cảm thấy và cần, thay vì để cơn giận, nỗi sợ hay một phản ứng quen thuộc quyết định thay mình. Mình cũng đã nhìn thấy điều này trong công việc coaching. Có khách hàng từng nhận ra chị không còn muốn tiếp tục gồng mình lên để chứng minh mình đúng. Chị không trở nên ít đòi hỏi hơn hay lúc nào cũng nói chuyện nhẹ nhàng hơn. Nhưng khi nhìn thấy phản ứng của mình sớm hơn, chị có thêm lựa chọn: có lúc dừng lại, có lúc quay lại cuộc trò chuyện sau, có lúc lắng nghe mà không lập tức phòng thủ, và có lúc nói rõ điều mình cần mà không phải đổ lỗi hay tranh đấu với người kia. Không phải ít tiếng nói đi. Mà là có nhiều lựa chọn hơn về cách mình sử dụng tiếng nói ấy. Có lẽ vì thế, khi thiết kế 14 Ngày Từ Phản Ứng Đến Phản Hồi, mình không muốn đây trở thành một chương trình dạy phụ nữ cách nhẫn nhịn, nói sao cho hay, hay làm gì cho “đúng”. Mình cũng không muốn sau 14 ngày, bạn có thêm một danh sách những điều mình nên làm để trở thành một người vợ tốt hơn. Thay vào đó, bạn chọn một vòng phản ứng có thật của chính mình để quan sát trong 14 ngày: điều gì kích hoạt mình, khi nào mình bắt đầu bị cuốn vào, điều gì nằm dưới phản ứng ấy và ở đâu mình có thể thử tạo ra một khoảng dừng. Tấm Bản đồ Phản ứng Cá nhân cũng không nhằm nói cho bạn biết bạn phải trở thành ai. Mình mong nó giúp bạn nhìn rõ hơn cách phản ứng của mình đang vận hành, để khi một tình huống quen thuộc xuất hiện, có thể bạn nhận ra nó sớm hơn một chút và nhìn thấy thêm một lựa chọn về điều mình muốn làm tiếp theo. Với mình, đó mới là ý nghĩa của việc quay về nhìn lại chính mình trong một mối quan hệ. Không phải để nhận hết lỗi về mình. Không phải để chịu đựng giỏi hơn. Không phải để trở thành một người phụ nữ “ngoan” hơn để được yêu. Mà để mình có thể ở trong tình yêu mà không phải đánh mất tiếng nói, nhu cầu, ranh giới và quyền lựa chọn của chính mình. Nếu đây cũng là cách tiếp cận bạn đang tìm kiếm, không phải học cách nhẫn nhịn thêm, mà học cách nhìn thấy mình rõ hơn trước khi phản ứng quen thuộc cuốn mình đi, có thể bạn sẽ phù hợp với vòng beta 14 Ngày Từ Phản Ứng Đến Phản Hồi mà mình sắp bắt đầu. Tìm hiểu thông tin và đăng ký bên dưới nhé, đăng ký sẽ đóng vào 23:59 ngày 15/9 🌿
thương mến, Thủy Nguyễn - Certified Thriving Relationship Coach - Chuyên gia khai vấn về Tình cảm - Mối quan hệ được chứng nhận Một cuộc sống hạnh phúc, hài hòa, bình yên với chính mình và với người thương sẽ không còn là điều mơ mộng xa vời khi bạn có sự đồng hành phù hợp và chuyên nghiệp. https://thuynguyencoaching.com/
|
Đăng ký email để nhận những thông tin sớm nhất và ưu đãi "exclussive" dành cho Subscribers, nghe những câu chuyện, bài học riêng tư, những chiêm nghiệm cá nhân về true love của mình trong hơn 15 năm qua và trong cuộc sống hiện tại, giúp bạn nuôi dưỡng tình yêu và những mối quan hệ khỏe mạnh, lâu bền.
Trong quá trình làm việc với các cặp đôi, mình được nghe những câu chuyện từ cả hai phía. Một người vợ đi làm cả ngày, tối về vẫn quay cuồng với con cái và việc nhà. Cô nhìn thấy chồng vừa ngồi xuống sofa với chiếc điện thoại và trong lòng bắt đầu bức bối: “Anh không thấy em đang quay cuồng với bao nhiêu việc à?” Chồng cô không phải một người chồng tệ. Anh vẫn đi làm, yêu con và có trách nhiệm theo cách của mình. Anh cũng vừa trở về sau một ngày làm việc căng thẳng, nên nghe câu nói ấy như...
Bạn thương mến, Có khi nào bạn thấy mình rơi vào tình huống ấy. Chồng buông một câu và bạn lập tức muốn tranh luận cho ra lẽ. Anh ấy im lặng và trong đầu bạn bắt đầu chạy những suy diễn: “Anh ấy chẳng hề quan tâm.” Hoặc bạn đóng băng,thu mình lại và chỉ muốn biến mất khỏi căn nhà ngột ngạt này. Đến khi mọi chuyện qua đi, cơn giận lắng xuống, bạn mới nhìn lại và tự hỏi: “Mình đâu muốn mọi chuyện đi đến đó. Tại sao lần nào mình cũng lại phản ứng y hệt như vậy?” Trong quá trình đồng hành cùng...
Mình chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình to tiếng với chồng chỉ vì một cái vali chưa cất. Sau nhiều năm học về tâm lý, mình tự tin bản thân đủ hiểu biết để không biến những chuyện nhỏ nhặt thành vấn đề lớn trong hôn nhân. Quần áo không cất đúng chỗ, bát đũa chưa rửa, đồ đạc để bừa bãi… Mình vẫn luôn nghĩ những chuyện đó quá nhỏ để phải cãi vã, càng không đáng để sứt mẻ tình cảm. Cho đến một lần vợ chồng mình đi du lịch về. Chiếc vali nằm dưới sàn nhà suốt một tuần. Sáu ngày đầu, mình đi ngang qua...