Mối quan hệ mơ ước của bạn trông như thế nào?


Khi làm bài tập về Giá trị lần đầu tiên, mình đã viết mối quan hệ với mình là sự tự do - mình muốn là con người độc lập, tự do, dù có yêu ai, bởi vì khi đó mình vật lộn trong mối quan hệ bị kìm kẹp, kiểm soát quá lâu.

Ít lâu sau, mình gặp phải người tình lừa dối, và thế là bộ giá trị của mình có thêm sự “chân thật”.

Cách đây mấy ngày, khi làm lại bài tập Giá trị này, mình lại viết xuống những điều khác, - không phải đối lập với những điều kia, mà là cụ thể và rõ ràng hơn.

Mình muốn là một người độc lập, tự do, chân thành, và cũng là người chăm sóc dịu dàng và thấu hiểu, bao dung trong tình yêu.

Mình muốn tự do để bày tỏ những tư tưởng, suy nghĩ chân thật của mình, dù có thể đôi khi nó không giống của chồng mình. Mình muốn chúng mình có thể chân thật thẳng thắn với nhau, và dù có thể chưa đồng ý với nhau, nhưng vẫn có thể tôn trọng và yêu thương nhau.

Chúng mình phản biện nhau nhiều về cách chăm sóc Tăng thân - nhóm thiền cộng đồng mà cả hai đều yêu quý, việc tổ chức sắp xếp cuộc sống, về con cái… Nhưng chúng mình có sự tôn trọng không gian cá nhân của mỗi người, tin tưởng vào khả năng tự xử lý vấn đề của mỗi người. Có những lúc, kìm lòng rất nhiều để không nói lời tổn thương, không cố gắng giải quyết thay người kia (mà thường là thất bại và dẫn đến xa cách hơn) - chỉ nhìn người kia vật vã tự xử lý, vì biết họ cần phải tự vượt qua.

Mình cũng là người chăm sóc thầm lặng - mình không còn mong cầu phải được ghi nhận, được khen ngợi (như những ngày trẻ hơn). Mình giặt quần áo cho chồng, nấu cơm, rửa bát cho chồng, xếp đồ đi công tác cho chồng… khi mình có thể, có thời gian và năng lượng, mà chẳng cần anh phải nhận ra hay nói cảm ơn.

Nhưng những lúc khác, mình mệt hoặc chán hoặc bận, mình cũng cảm thấy thoải mái để buông, để anh tự làm, mà không tự trách bản thân. Thi thoảng mình cũng nói: “Anh rửa bát giúp em nhé, cảm ơn ạ!” - Không phải “cảm ơn” vì rửa bát là nghĩa vụ của mình, mà là vì mình trân quý người ấy, sự có mặt của họ và sự san sẻ trách nhiệm của họ.

Mình thích để ý đến những điều nho nhỏ thế để biết ơn, vì mình biết, nhiều cặp đôi tan vỡ cũng chính vì những điều nho nhỏ đó mà không nói được với nhau, dồn nén, tích tụ dần dần rồi một ngày trở nên không thể chịu đựng được hoặc dẫn đến những sai lầm, tổn thương lớn hơn không thể cứu vãn. Do đó, may mắn mình được học nhiều điều để giúp mình biết chậm lại và ghi nhận những điều giản dị trong cuộc sống hành ngày: như thực hành mindfulness, thực hành The Magic (28 ngày Biết ơn), hay những bài thực hành Yêu bản thân.

Có khi nào mình buồn, tủi thân vì chồng mình không nhận ra sự “hi sinh thầm lặng” của mình? Hay không ghi nhận những điều nhỏ bé giống như mình ghi nhận anh?

Có chứ!

Nhưng điều quan trọng hơn là, khi mình cứ làm phần của mình thôi, thì chồng mình cũng từ từ thay đổi theo một cách không ngờ trước.

Hôm thứ 7 vừa rồi là một ngày bận kín lịch của cả hai vợ chồng. Gần cuối ngày kết lại có 1 buổi họp chung cho nhóm thiền từ 5-6h. 7h trên đường về nhà, biết là 8h anh có một buổi học khác, mình bàn xem giờ mua gì về ăn. Nghĩ giờ mua về lại chờ họ làm cũng lâu, mà chưa nghĩ ra ăn gì, nên mình mới bảo:

“Thôi cứ về nhà nghỉ đã rồi em đặt đồ về cho. Hoặc nấu cho anh bát mì. Anh thích ăn mì không hay ăn gì khác?”

Chồng bảo: “Ôi xúc động thế. Yêu thế”

Mình lấy làm lạ, hỏi lại: “Cái gì làm anh xúc động cơ?” (chồng mình rất ít khi nói yêu)

Chồng: “Nghe em nói nấu mì cho anh, anh xúc động lắm”

Mình kiểu vô cùng ngỡ ngàng, nấu cho bao lâu rồi mà nay mới xúc động ư =))))

Nhưng mình hiểu cảm xúc của ổng là thật. Chắc ổng mệt sau một ngày dài rồi nên cũng mong manh.

Và mình hiểu rằng, dù là một bát mì, hay một cây vàng, hay một cái ôm - đều quý giá như nhau, khi được trao tặng bằng tình yêu thương chân thành.

Có thể trước đây, một lúc nào đó mình đã có thể nói: “Nấu cho ăn bao lâu nay, làm cho chồng bao nhiêu thứ thì không xúc động, không cảm ơn, giờ bày đặt xúc động”.

Cũng không nghĩ rằng: “Có mỗi bát mì mà thấy yêu vợ, đàn ông thật khó hiểu!!!”.

Mình chỉ thấy đón nhận: vui vì anh đón nhận sự chăm sóc của mình, vì anh ghi nhận điều đó, và vì mình có thể mang hạnh phúc đến cho người mình yêu!

Và mình siết vòng tay ôm chồng chặt hơn như để nói: “Em cũng yêu anh lắm”.

Một mối quan hệ mà mình mơ ước và kiên trì xây dựng - đang dần dần thành hình ngay trước mắt mình <3

Còn bạn, giá trị quan trọng trong mối quan hệ của bạn là gì? Có thể chia sẻ với nhau để đồng cảm, hay để tiếp thêm sức mạnh cho nó thành hiện thực không?

yêu & thương,

Thủy Nguyễn - Certified Thriving Relationship Coach - Chuyên gia khai vấn về Tình cảm - Mối quan hệ được chứng nhận

Một cuộc sống hạnh phúc, hài hòa, bình yên với chính mình và với người thương sẽ không còn là điều mơ mộng xa vời khi bạn có sự đồng hành phù hợp và chuyên nghiệp.


Thuy Nguyen Coaching cung cấp sự hỗ trợ toàn diện cho cả cá nhân và cặp đôi, giúp bạn vượt qua những khó khăn trong mối quan hệ, chữa lành quá khứ, xây dựng lại lòng tin, cải thiện giao tiếp, làm sâu sắc thêm sự kết nối với chính mình và người thương, để bạn tự tin sống cuộc đời mơ ước.

Truy cập các tài nguyên Miễn phí khác:

Lovefulnest - True Love Coaching

Đăng ký email để nhận những thông tin sớm nhất và ưu đãi "exclussive" dành cho Subscribers, nghe những câu chuyện, bài học riêng tư, những chiêm nghiệm cá nhân về true love của mình trong hơn 15 năm qua và trong cuộc sống hiện tại, giúp bạn nuôi dưỡng tình yêu và những mối quan hệ khỏe mạnh, lâu bền.

Read more from Lovefulnest - True Love Coaching

Có bao giờ bạn nhận ra mình đang yêu một người, sống chung một mái nhà, ăn chung một mâm cơm mỗi tối, nhưng bên trong lại không còn thực sự tin tưởng người ấy nữa? Không phải vì họ đã làm điều gì quá tệ, mà vì lòng tin trong bạn đã âm thầm rạn nứt từ rất lâu, qua từng vết xước nhỏ tích tụ theo năm tháng. Dù chẳng quá lớn lao, nhưng nó mệt mỏi. Và đến một ngày bạn giật mình nhận ra: mình không còn tin nữa rồi. Đây có lẽ là một trong những câu hỏi khó nhất, đau nhất, mà cũng thầm kín nhất trong...

Có một câu hỏi mình đã mang theo suốt nhiều năm: Chúng ta lấy nhau để làm gì? (Nhất là khi, các mẹ cứ than thở lấy chồng khổ lắm, mà vẫn cứ hối con lấy chồng ^^) Ngày trước, mình nghĩ câu trả lời nằm ở việc tìm được một người phù hợp, một người bao bọc, lo cho mình cả đời, một người xứng đáng để mình có thể tự hào, bố mẹ có thể tự hào. Nhưng sau hơn mười năm tu tập, chỉnh sửa, phát triển bản thân, học hỏi, yêu, chia tay, kết hôn và tiếp tục thực tập trong hôn nhân, mình nhận ra câu trả lời có...

Từ những ngày ngồi thiền một mình thất tình, đến 1,5 tháng ở châu Âu tu tập cùng chồng: đây là những gì mình học được về tình yêu, không phải từ sách vở, mà từ chính hành trình quay về với bản thân. Có một câu hỏi mình cứ quay lại nhiều lần trong suốt hành trình vừa qua (cả trước lẫn sau khi kết hôn): chúng ta lấy nhau để làm gì? Để học bài học gì? Không phải là bài học kiểu “không thể tin được thằng nào”, hay “đàn ông chỉ thích tình dục, phụ nữ cần tình yêu”. Mình không muốn học để dán nhãn...