|
Thời mình đang lớn lên, thế hệ cha mẹ đã luôn nhân danh hạnh phúc, để bảo rằng con gái phải khéo léo đảm đang mới lấy được chồng tốt, mới có một cuộc sống sung sướng hạnh phúc, phụ nữ mà học cao quá khó lấy chồng, sẽ vất vả, dù có khổ mấy thì cũng cố giữ gia đình đầy đủ cho con cái được hạnh phúc… Thời nay, người ta vẫn có thể nhân danh hạnh phúc, để nói với bạn rằng:
Mình gặp những cô gái khi đang hoang mang - giằng xé nội tâm vì ở mãi trong một mối quan hệ không còn hạnh phúc, nhưng rời đi cũng chẳng thấy tự do hơn, mà chỉ thấy đầy băn khoăn và cả đau đớn. Mọi điều họ tin về một gia đình hạnh phúc - bỗng dưng bị xé toạc. Mọi niềm tin về cuộc sống bao người ao ước - bỗng dưng tan vỡ không còn đúng nữa. Đó là lúc, mình thay vì cho lời khuyên, cho nhận định nên đi hay nên cố ở lại - mình đặt cho họ câu hỏi: Điều gì thực sự mang lại hạnh phúc cho bạn? Nếu có thể gạt đi mọi tiếng nói xung quanh, thì trái tim bạn thực sự khao khát điều gì? Phần lớn chúng ta không dám nói lên tiếng nói chân thật bên trong ấy, mà cố gắng phớt lờ, cố gắng cool ngầu, bất cần - Tôi không cần dựa vào ai để hạnh phúc. Trong khi trái tim thực sự run rẩy khao khát tình yêu. Chúng ta sợ yếu đuối, sợ tổn thương, sợ thất bại. Thế nhưng chính những cảm xúc mong manh rất “người” đó - là thứ đưa chúng ta lại gần nhau. Dù cho là một người đàn ông không quen thể hiện cảm xúc, có vẻ khô cằn và cọc tính… thì sâu bên trong, vẫn là những cảm xúc mong manh, khao khát được yêu thương, nỗi sợ bị từ chối… giống như chính những người phụ nữ đang gào khóc vì đau khổ. Vì nhiều lí do, chúng mình không thể mở lòng cho nhau nhìn thấy. Sứ mệnh vì những Cặp đôi Hạnh phúc - Gia đình Hạnh phúc 💓 Mình có một niềm tin rất đơn giản: khi cha mẹ có hạnh phúc thật sự, thì con cái sẽ thừa hưởng hạnh phúc đó ngay lập tức. Nên mình thường không tán thành ngay lập tức một phương án ly hôn - và đương nhiên, cũng không ủng hộ hai người ràng buộc nhau vì trách nhiệm khi chẳng còn chút tình yêu, niềm vui nào nữa. Mình sẽ hỏi: Mối quan hệ thực sự hạnh phúc với bạn trông sẽ như thế nào? Mình tin rằng, giải pháp không phải là cố gắng ở lại hay chia tay và rời đi - mà là quay trở về với những gì chân thật, mong manh trong trái tim - và kết nối với nhau ở nơi mong manh đó. Đương nhiên, điều đó không dễ dàng. Nó cần rất nhiều can đảm, chân thật, và cả nước mắt. Nhưng mình chứng kiến, hết lần này đến lần khác những người phụ nữ thực sự tái sinh, sau những đổ vỡ và nước mắt ấy. Họ tìm lại được tiếng nói chân thật. Họ tìm lại được sự kết nối với người đàn ông mà họ đã chọn - và giờ đây, sự kết nối ấy chân thật và bền vững hơn bao giờ hết. Chúng mình thường thích mạnh mẽ, sợ yếu đuối… nhưng có lẽ người không dám thể hiện sự mong manh - mới chính là người yếu đuối đáng thương nhất. Khi những người phụ nữ dám mong manh và yếu đuối, dám gào khóc lên ước mơ cháy bỏng và nỗi đau tan nát nơi trái tim - là lúc họ mạnh mẽ bừng sáng, và tái sinh từ tro tàn rực rỡ nhất. Nên phụ nữ ơi, nếu bạn vẫn còn sợ đối mặt với mơ ước, nỗi sợ và trái tim sâu thẳm của chính mình - mình ở đây, luôn sẵn sàng nắm tay bạn, đi bên cạnh để bạn có thêm niềm tin làm được điều ấy. Bởi con đường ngắn nhất và nhanh nhất để vượt qua - là đi thẳng về với trái tim chân thật của mình. Thủy ở bên bạn trên con đường ấy.💓 Yêu thương, Thủy Nguyễn - Certified Thriving Relationship Coach - Chuyên gia khai vấn về Tình cảm - Mối quan hệ được chứng nhận Một cuộc sống hạnh phúc, hài hòa, bình yên với chính mình và với người thương sẽ không còn là điều mơ mộng xa vời khi bạn có sự đồng hành phù hợp và chuyên nghiệp. Truy cập các tài nguyên Miễn phí khác:
|
Đăng ký email để nhận những thông tin sớm nhất và ưu đãi "exclussive" dành cho Subscribers, nghe những câu chuyện, bài học riêng tư, những chiêm nghiệm cá nhân về true love của mình trong hơn 15 năm qua và trong cuộc sống hiện tại, giúp bạn nuôi dưỡng tình yêu và những mối quan hệ khỏe mạnh, lâu bền.
Đã bao lâu rồi bạn không thực sự "nhìn" thấy tình thương của mẹ? Có những hành trình dài tụi mình loay hoay đi tìm sự ủng hộ, mong mẹ hiểu mình, mong mẹ giống như "mẹ người ta" - tâm lý, thấu hiểu, luôn ủng hộ... Sự thật, mình luôn cảm thấy nghi ngờ bản thân, mệt mỏi và kiệt sức với những tiếng nói của mẹ đã "nội tâm hóa" trong mình tự lúc nào: "Con nghĩ mình là ai mà làm được?" , "Chỉ là mơ mộng hão huyền", "Không làm được đâu con ạ"... và rồi hai mẹ con bị cuốn vào vòng tranh cãi đúng-sai...
Mọi người cứ bảo nhau rằng cái nhà phải có nóc. Ai kiếm nhiều tiền hơn thì có nhiều quyền lực hơn trong nhà, nói người kia phải nghe. Chồng cứ thích vợ ngoan ngoãn nghe lời, ra ngoài đừng nói xấu chồng trước mặt người khác. Ở nhà có sợ vợ thì ra ngoài cũng muốn có oai với bạn bè tí, vợ phải nể mình tí. Vợ cũng thích chồng đi đâu đều xin phép vợ, biết làm việc nhà, biết chăm con, tôn trọng vợ, chiều vợ... Thế là một cuộc chiến ngầm trong gia đình, giữa hai vợ chồng: ai cũng muốn giành phần...
Chỉ để gặp thất bại và những sai lầm khác Mình từng im lặng, chọn cách chốn chạy khi bị tổn thương. Từ trốn chạy khỏi người yêu (cũ) Trốn khỏi trách nhiệm kết hôn Trốn chạy khỏi công ty (dù nghe lí do rời đi rất hợp lý) Trốn chạy cả tình cảm. Mình rời đi vì quá đau đớn khi đối diện với những thất bại đó. Mình từ chối nhìn vào những cái sai của mình vì nó quá khó tha thứ. Cũng vì sợ sai, sợ thất bại, mình đã từng bám víu, níu kéo trong một mối quan hệ mệt mỏi và không được thật sự là mình....