|
Mọi người cứ bảo nhau rằng cái nhà phải có nóc. Ai kiếm nhiều tiền hơn thì có nhiều quyền lực hơn trong nhà, nói người kia phải nghe. Chồng cứ thích vợ ngoan ngoãn nghe lời, ra ngoài đừng nói xấu chồng trước mặt người khác. Ở nhà có sợ vợ thì ra ngoài cũng muốn có oai với bạn bè tí, vợ phải nể mình tí. Vợ cũng thích chồng đi đâu đều xin phép vợ, biết làm việc nhà, biết chăm con, tôn trọng vợ, chiều vợ... Thế là một cuộc chiến ngầm trong gia đình, giữa hai vợ chồng: ai cũng muốn giành phần thắng, ai cũng muốn mình là tiếng nói cuối cùng, và người kia phải nhường nhịn mình, tôn trọng mình. Cuộc chiến ấy không ồn ào, không gây đổ vỡ ngay lập tức, nhưng tích tụ lâu dài, từng ngày, từng ngày cố gắng, nhẫn nhịn, hoặc cho qua... nhưng lâu dần đủ để làm cho tình yêu mệt mỏi dần, và sự gần gũi trở nên nặng nề. Nhưng sự thật, hôn nhân không bền vững vì một trật tự tuyệt đối: không phải vì vợ luôn là nóc hay chồng luôn là trụ cột có tiếng nói cuối cùng trong gia đình. Mà hôn nhân là một điệu nhảy uyển chuyển và linh hoạt giữa hai vai trò: người dẫn dắt - người đi theo... Có người dẫn, thì phải có người theo. Nếu không, cả hai cùng dẫn, có thể dẫn hai người đi 2 hướng ngày càng xa nhau, và không còn ai bên cạnh. Và ở từng thời điểm, mỗi người có thể linh hoạt đổi vai cho nhau - lúc thì chủ động, lúc thì sẵn sàng đón nhận và thuận theo. Đó mới là một cuộc hôn nhân bền vững. Có lúc một người chồng đủ vững vàng để chủ động, dẫn dắt, nhưng có lúc cũng chính người chồng ấy mệt mỏi, yếu đuối, bị tổn thương... rất cần được nương tựa, được thả lỏng, buông xuống những áp lực. Có khi người vợ cần thuận theo, nương theo sự dẫn dắt của người chồng, nhưng cũng có những lúc người chồng sa ngã, yếu đuối, phạm phải sai lầm... Thì người vợ lại cần vững vàng làm chỗ dựa. Và trong một mối quan hệ trưởng thành, hai vai trò ấy không cố định - mà có thể linh hoạt tùy theo khả năng của cả hai và nhu cầu của mối quan hệ ở từng thời điểm, từng giai đoạn của cuộc sống. Một cuộc hôn nhân bền vững không phải là nơi không ai nhường ai, mà là nơi cả hai đều đủ an tâm để khi cần thì bước lên, khi mệt thì bước xuống, mà không sợ mất đi vị trí của mình. Không ai phải giữ oai, cũng không ai phải cúi đầu. Chỉ có hai người biết lắng nghe, biết điều chỉnh, và biết nắm tay nhau để cùng nhảy tiếp điệu nhảy của đời sống chung. Có lẽ, điều quan trọng không phải là nhà có nóc hay không. Nghe thêm podcast của Thủy trò chuyện cùng Giang về chủ đề này tại đây. Đợt này mình quay lại làm pogcast - nhờ có Giang "ủn mông" và cùng làm. Mời mọi người nghe, like và comment để chúng mình có thêm động lực làm những chủ đề thiết thực hữu ích hơn cho các cặp vợ chồng nhé ^^ Ngoài ra, Coaching Circle 11/4 vẫn còn một vài slot mở cho chị em nào đủ duyên mong muốn trải nghiệm ^^ (trong email trước mình gửi nhầm link hichic.) Đây mới là link đúng để tìm hiểu và tham gia vòng tròn này nhé!
Thương mến hẹn gặp bạn! Thu Thủy ------------------------ Thủy Nguyễn - Certified Thriving Relationship Coach - Chuyên gia khai vấn về Tình cảm - Mối quan hệ được chứng nhận Một cuộc sống hạnh phúc, hài hòa, bình yên với chính mình và với người thương sẽ không còn là điều mơ mộng xa vời khi bạn có sự đồng hành phù hợp và chuyên nghiệp. Truy cập các tài nguyên Miễn phí khác:
|
Đăng ký email để nhận những thông tin sớm nhất và ưu đãi "exclussive" dành cho Subscribers, nghe những câu chuyện, bài học riêng tư, những chiêm nghiệm cá nhân về true love của mình trong hơn 15 năm qua và trong cuộc sống hiện tại, giúp bạn nuôi dưỡng tình yêu và những mối quan hệ khỏe mạnh, lâu bền.
Chỉ để gặp thất bại và những sai lầm khác Mình từng im lặng, chọn cách chốn chạy khi bị tổn thương. Từ trốn chạy khỏi người yêu (cũ) Trốn khỏi trách nhiệm kết hôn Trốn chạy khỏi công ty (dù nghe lí do rời đi rất hợp lý) Trốn chạy cả tình cảm. Mình rời đi vì quá đau đớn khi đối diện với những thất bại đó. Mình từ chối nhìn vào những cái sai của mình vì nó quá khó tha thứ. Cũng vì sợ sai, sợ thất bại, mình đã từng bám víu, níu kéo trong một mối quan hệ mệt mỏi và không được thật sự là mình....
Hồi mới yêu nhau, người yêu mình khi đó và chồng mình bây giờ từng nói là: "Em là một người lắng nghe tuyệt vời!" Cũng chồng mình, sau khi cưới nhau, nói rằng: "Tại sao em không bao giờ lắng nghe anh? Em không hiểu anh gì hết!" Mình tổn thương, không phải vì câu nói đó, mà vì mình chấp niệm: chấp niệm rằng trong quá khứ, chính người ta từng nói một điều hoàn toàn ngược lại 180 độ! Làm sao người ta có thể nói mình như thế? Là người ta thay đổi, hay chính mình đã đổi thay? Thêm một thời gian...
Vì sao bây giờ li hôn lại là quyết định quá nhanh và dễ dàng đến vậy? Mình đọc được một bài về các vụ ly hôn gần đây. Đại ý là xu hướng phụ nữ bây giờ độc lập tự do hạnh phúc, chồng ko ra gì bỏ là đúng rồi. Có bênh vực đàn ông một tí nhưng theo kiểu là không ai dạy, không có gương tốt noi theo nên ko khá hơn được. Mình mệt quá đang định nghỉ Tết rồi lại phải ngoi lên viết bài. Không phải để bênh vực ai, nhưng thật sự mong muốn mọi người sáng mắt ra, tỉnh táo lên. Đừng để những lời nói có vẻ...